Hiển thị các bài đăng có nhãn 19 Hương Lan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 19 Hương Lan. Hiển thị tất cả bài đăng

Mẹ tôi là người Việt Nam

2015/5/26 / Hương Lan / Mẹ tôi là người Việt Nam / Tiếng Việt / Không

Quê Lan tựa lưng vào dãy núi Trường Sơn . Tháng 6 mùa mưa, phong cảnh tươi mát mờ ảo trong làn sương , hứa hẹn 1 mùa rau lúa bội thu .
Nhưng không ai ngờ 1 trận mưa lớn khủng khiếp đã đến . Mây đen kịt như cái túi nước khổng lồ đổ chụp xuống . Đến ngày thứ 5 mới ngớt hạt . Trời sáng ra 1 chút . Ai cũng mừng rỡ . Sườn núi hiện ra loang loáng những dòng nước trắng bạc , đột nhiên nó loang rộng ra rồi tụ họp lại , kéo theo đất đá trên sườn núi hóa thành đen ngòm . Ba Lan hét lên : "" Lũ quét rồi "" . Lan kịp nhìn thấy  cái đầu của cơn lũ hung bạo là 1 dòng bùn đá đục ngầu từ chân núi phóng vút ra , chồm lên như 1 bầy ngựa hoang tung cao đôi vó , đạp bằng và cuốn trôi nhà cửa vườn tược trên đường đi của mình trong tích tắc .
Nhà Lan may mắn thoát mạng trong cơn lũ kinh hoàng . Nhưng ngôi nhà thì đổ nát , ao cá ruộng rau ngập chìm dưới lớp bùn đá dầy . Ngôi trường tiểu học Lan dạy tụi nhỏ cũng như 1 bãi đất đá hoang tàn .
Gia đình Lan vào thành phố Hồ chí Minh kiếm sống . Nhà ba thuê thật ra là 1 cái sân của chủ nhà , lợp tôn , nhà vệ sinh và 1 căn phòng bằng ván ép mỏng trong góc sân , kê vừa 2 cái giường , tủ quần áo .
Ban đêm cả nhà chẳng ngủ yên . Căn phòng ngột ngạt nóng , nếu quên chặn giẻ lại nước tiểu của 2 con chó bà chủ nuôi trong nhà chảy xuống phòng Lan khai ngấy . Bà chủ chứa đánh bài , họ đi lại bằng cửa nhà Lan  , tiếng cửa sắt rít lên ken két đóng mở sầm sập cả đêm .
Có lần chịu được không nổi Lan nhắc bà đóng cửa nhẹ tay . Hôm sau bà chửi xéo : "" Hứ ...Đồ trôi sông , lạc chợ ....không có tiền mua nổi cái cầu tiêu của tao "" .
Nỗi nhục nhã đó đau âm ỉ trong lòng Lan .
Lan lặng lẽ đi làm , quên đì mình gần 30 tuổi . 1 bà hàng xóm thương tình hỏi Lan muốn giúp gia đình không , lấy chồng Đài Loan , bà làm mai cho . Lan quyết định mình phải ra đi .
Mẹ khóc khi nghe Lan nói .
Ba chỉ nói :"" Con có đủ khả năng tự lo cho mình chưa ?"" .
Lan đã nung nấu ý định ra đi nên không quan tâm đến người chồng tương lai mình ra sao .
Thủ tục giấy tờ xong xuôi .
Ở sân bay , mẹ nắm tay Lan rưng rưng nước mắt không nói gì nhưng Lan biết :"" Mẹ đã dạy con bằng cả cuộc đời của Mẹ chịu thương , chịu khó , không làm mất lòng 1 ai . ""
Máy bay đáp xuống sân bay Kaoshiung , sạch loáng ánh đèn . Những ánh mắt , nụ cười của người Đài Loan làm việc trong sân bay khiển bao nhiêu mệt mỏi trong Lan tan biến .
Ra cửa , chồng Lan khoác vội chiếc áo ấm lên người Lan .
Đêm tháng 3 trời còn lạnh quá , bàn tay và hơi ấm anh ta truyền qua Lan , Lan có cảm giác được che chở yêu thương thật lạ lùng . Lan tự nhủ ;"" Suốt đời em sẽ không làm gì để anh buồn lòng "".
Sang đây Lan mới hiểu , không có ai chịu làm vợ 1 người thợ xây nhà 45 tuổi ,vợ chết để lại 3 con nhỏ , lại còn mẹ già chằm chằm bên cạnh như anh.
Lan ở nhà cố gắng nấu ăn cho cả nhà vừa lòng , dọn đẹp nhà cửa ngăn nắp . Nhưng Lan không thể thay thế hình ảnh của vợ trước , 3 thằng con chồng kiếm chuyện sang kể với bà nội ,để bà Dương tức giận Lan .
Lan không rành tiếng nên không hiểu không biết phân bua . Càng ngày Lan càng bị chửi mắng nhiều hơn . Mỗi khi chạm mặt mẹ chồng , cô sợ hãi như 1 con chuột không biết trốn lánh vào đâu . Có lần đã xếp đống quần lót sạch ngay ngắn gọn gàng rồi , Lan không thể bỏ vào ngăn tủ của từng thằng . Bà Dương thấy liền mắng cô sa sả . Làm sao Lan biết được đứa nào mặc quần lót màu gì , cái nào của ai .
Chúng còn hay gây tiếng động mạnh , tim Lan cứ thót lên từng chặp mỗi khi chúng còn ở nhà .
Chồng Lan chật vật nuôi 5 miệng ăn . Lan thuyết phục chồng, Lan muốn kiếm thêm tiền để chi tiêu và giúp gia đình ở Việt nam , Anh đồng ý .
Lan gửi số điện thoại của mình ở những tiệm uốn tóc gần nhà ,có khách làm móng họ gọi và chia họ hoa hồng . Trước khi sang Đài Loan , Lan đã học nghề và mua sắm đồ đạc đầy đủ .
Khách mỗi lúc 1 nhiều , Lan mỗi lúc một đi xa hơn tìm tiệm mới . Bà Dương chỉ muốn Lan ở nhà nên bà tức giận , ghét Lan hơn .
Lan thấy mình thật mệt đến đuối sức . Đúng lúc đó Lan biết mình đã mang thai . Cái thai không mong đợi . Lan ứa nước mắt nói thầm :"" Con ơi , ngày nào mẹ cũng đối diện chuẩn bị nghe mắng chửi , mẹ mệt mỏi lắm , mẹ không bảo bọc con nổi đâu .""
Lan muốn phá thai đi . Mẹ lo lắng :"" Không , con phải có 1 đứa con.""
Chồng Lan chăm sóc Lan nhiều hơn . Bà Dương thì khó chịu hẳn , cháu nội 3 thằng rồi bà đâu cần thêm nữa , việc nhà ai làm .
Lan vẫn đi làm đến sát ngày sinh nở mang cái bụng nặng nề mệt nhọc . Dạo này khách thích hẹn Lan phải đến nhà họ . Trời lạnh buốt 10 mấy độ chạy xe ngoài đường rồi ôm thùng đồ nặng leo mấy tầng lầu ,người Lan mướt mồ hôi . Lan nhớ Mẹ nhiều hơn .
Thằng bé  ra đời để cùng nếm chua cay với mẹ . Chồng Lan yên tâm đi làm vì tin tưởng có mẹ chăm sóc Lan . Lan không biết hỏi han ai và cũng không dám kể với Mẹ ruột là mình đói muốn rã ruột . Bà Dương đến trưa chỉ mang đến 1 chén cơm trắng rồi bỏ về . Lan ngây thơ nghĩ :"" Chắc người Đàiloan đẻ ăn kiêng như vầy "" . Thằng bé không đủ sữa , không đủ sức khóc , cứ lè nhè ngủ không thẳng giấc . Lan cũng chỉ có sức khi tối đến chồng vô tình mang theo tô mì hay chiếc bánh ngọt cho Lan ăn thêm .
Khách hàng cứ nhắn gọi . Sợ mất mối và trong túi chẳng có đồng nào , mới sanh 1 tháng Lan đi làm lại . Lan gởi tiền cho bà Dương nhờ bà chăm sóc con.
Phải chạy xe từ chỗ này đến chỗ khác kiếm từng đồng , trong đầu Lan cứ ám ảnh hình ảnh con còn quá bé , hở chút là bà Dương mắng nhiếc và số tiền đưa bà không phải là nhỏ .
Con được 4 tháng . Một hôm chồng Lan đi làm xa tối không về , bà giận dữ dặn Lan :""  Tối nay về , có chuyện tôi muốn nói "" .
Tim Lan cứ đập thình thịch , không có ai bên cạnh để chia xẻ với Lan .
Nỗi sợ hãi cùng với chưa rành ngôn ngữ , Lan quyết định nhờ 1 bạn Việt nam qua lâu rồi đi theo dịch cho mình .
Bà Dương , 2 bà chị chồng , 3 thằng con chồng  đã ngồi chờ sẵn . Sau cả ngày làm việc nhà rồi kiếm tiền mệt mỏi , ôm đứa con còn đỏ hỏn , cùng lo sợ chất chứa trong lòng  , Lan ngủ gật lên gật xuống , để mặc người bạn trả lời dùm mình . Bà Dương gọi Lan dậy , như toà án phán quyết :"" Cô là con Việt nam , gia đình tôi bỏ tiền ra cưới cô sang đây , cô có cơm ăn , có nhà ở là được rồi . Đừng nghĩ sang đây đi làm kiếm tiền . Từ ngày mai ở nhà mà trông con .""
Ngay đêm đó , Lan hỏi Mẹ rồi chuẩn bị đồ đạc cho con về Việt nam .
Nhìn con ngủ trên võng mẹ Lan treo ở góc nhà , Lan nhớ có lần dẫn học trò đi chơi ở 1 con suối, dặn dò tụi nhỏ đi thật nhẹ , Lan chỉ con cá to gần bằng 2 gang tay nằm núp gần tảng đá , thấy có bóng người nó há to miệng rồi lũ cá con xung quanh bơi tọt vô trốn . Lan và học trò buồn cười vì nước trong veo thấy rõ mồn một , con cá tưởng vậy là nó núp kỹ lắm . Vậy mà bây giờ Lan còn thua con cá . Lan phải nhờ mẹ chăm sóc con của mình .
Điện thoại hỏi thăm con , mẹ bảo nó ngủ ngoan lắm , mẹ không hát ru nó , mẹ đọc kinh Chú Đại Bi cho nó nghe . Người lớn còn khó nhớ vậy mà hơn 3 tuổi nó đã thuộc làu làu .
Ngày xưa , Lan say sưa dạy học trò mình ngâm nga hát đi thi văn nghệ : "" Gió mùa thu , mẹ ru con ngủ . Năm canh chày thức đủ vừa năm ...""  Vậy mà bây giờ ... Lan không thể hát ru cho con mình ngủ ...
Thấm thoát đã 4 năm , mẹ hối Lan cho thằng bé qua đi học , kẻo nó thua bạn bè .
Lan gởi con đi học , thằng bé nhanh chóng quen với bạn bè thầy cô và học tiếng thật mau .
Nó thích hợp khí hậu Đài Loan nên cứ ăn no lại lăn ra ngủ , chỉ vài tháng mà mập tròn trĩnh .
Đi học về  , nó cười khoe mẹ :"" Giờ ra về , cô hỏi ông nội của ai đến đón kìa ...hahaha....Con nhìn thấy ba đến đón con "" .
Lan buồn nghĩ : ""  Con thiệt thòi hơn các bạn nhiều quá , bên ngoại không có ai ở đây , mà bên nội chẳng quan tâm yêu mến .""
Tiền dành dụm được bao nhiêu , Lan cũng để cho con đi học thêm , vì mình không rành bài vở của con . Trong phòng học nó , ngày càng nhiều chiếc cúp từ các cuộc thi toán nhẩm .
Thằng nhỏ đi học vui vẻ , quấn quít bên thầy cô bạn bè .
Nhưng có lần nó bảo :"" Mẹ đừng vào trong trường .Tại mẹ là Việt nam "" . Lan sửng sốt :""  Mẹ đâu làm gì xấu . Khách của mẹ cũng nhiều người nổi tiếng ..."" . Vậy là những buổi tối đi học thêm tiếng Trung , trong đoàn Việt nam làm cung nữ đưa rước kiệu Bà MATSU chùa Thiên Hộ Công , Lan đều dẫn con đi cùng nhưng nó vẫn mang mặc cảm trong lòng .
Lên trung học , Cô giáo chủ nhiệm lớp nhất định bắt lớp phải giành được giải thi đua trong trường .
Mới ngày đi học thứ 2, cô đã đánh mấy đứa , nó kể với nỗi sợ hãi . 1 buổi trưa , cô giáo gọi cho Lan , báo thằng nhỏ đánh bạn rồi đập đầu bạn nó vào tường , làm bể miếng kính ở trường . Lan  muốn điếng người , bỏ công việc chạy vội lên trường . Thì ra giờ ra chơi 2 đứa giỡn nhau bị té . Lần sau thì 1 đứa con gái cãi nhau với nó rồi đi méc với cô , cô gọi cho Lan phải đi xin lỗi ba mẹ bạn nó , không họ sẽ thưa ra toà . Con trẻ lỡ lời mà cả năm cô cứ răn đe nó là kẻ có tội trước pháp luật . Lan nghe còn sợ huống chi nó mới 13 tuổi .
Cứ vài ngày nó lại bị cô đánh 1 lần , sợ con bị bịnh . Chồng Lan đi xin cô giáo giúp đỡ . Chắc với mái tóc bạc trắng gần hết , làn da xạm nắng của 1 người làm công , ông không thuyết phục được cô . Con Lan bị đánh , bị phạt nặng hơn vì những lỗi nhỏ nhoi ,
Chở con đi học mà Lan xót xa , biết mình đang đẩy con mình đến chỗ nguy hiểm , nơi đòn roi , quát mắng , sự hạ nhục danh dự của nó trước mặt bạn bè .
Thằng bé không dám đi học nữa . Ai cũng khuyên Lan , tìm thầy giám thị trình bày xin giúp đỡ .
Hôm sau , đang học môn toán cô gọi nó ra răn đe 2 giờ liền . Thầy dạy kèn báo cho nó ra khỏi đội kèn của trường . Thầy hiệu trưởng gọi nó lên văn phòng vặn vẹo : "" Mẹ mày là Việt nam , mày nói gì phải nói rõ , tại sao những đứa khác cũng bị đánh không nói với mẹ nó mà mày đi nói với mẹ mày "" .
Thằng bé về nhà mệt mỏi , ủ rũ , thất vọng buồn . Kể mẹ tại sao thầy dạy kèn đang thương nó mà hôm nay lạnh lùng với nó .
Học tiểu học nó đã trong đội kèn của trường . Cây kèn là sự an ủi của nó , ba mẹ lo làm kiếm  tiền , ở nhà  1 mình không có ai bên cạnh , nó lấy kèn ra tập.  Lan đau xót , thầy dạy kèn đã dập tắt đam mê của 1 đứa trẻ . Nó không đụng đến cây kèn nữa .
Thầy hiệu trường không nghĩ tại sao những thầy cô khác không đánh học trò mà chỉ có cô giáo này đánh học trò dã man như vậy . Con Lan , 1 đứa trẻ vô tội mang 2 dòng máu , nó cần ngôi trường của nó như 1 gia đình , 1 tổ ấm . Thầy không hiểu , ba nó bận rộn nhiều việc , nó chỉ có mẹ bên cạnh . Ngay từ trong ngôi trừờng , đầu óc con trẻ còn non nớt , thầy đừng tách rời nơi nương tựa duy nhất của nó ra bằng câu nói :""  Mẹ mày là Việt Nam "" .
Lan nhờ người giúp đỡ, thằng bé được chuyển sang trường mới .
Trước khi rời trường , cô cố tình ghi bảng điểm của nó , môn Anh văn cô dạy 0 điểm , trong  nó thi được hơn 90 điểm . Cô đã đánh giá chồng Lan quá thấp và Lan chỉ là 1 người mẹ  Việt nam .
Cầm bằng chứng trong tay , chồng Lan báo cho hiệu trường biết . Sợ bị đi thưa , ông xin lỗi vì lý do cô giáo bận quá chưa cộng điểm xong .
Lan còn đau lòng khi sau này con mới cho biết , lúc gần nghỉ học rồi , cô giáo còn ném 1 hộp gỗ nặng vào ngực nó , trước sự sững sờ của cả lớp và nó đau cả mấy hôm . Nỗi đau cả thể xác lẫn tâm hồn .
Con sang trường mới Lan hồi hộp lo lắng , không biết họ có phân biệt Lan là Việt nam không . Thằng bé đi học được vài hôm , về nhà cứ tập nhảy và hát : "" Nobody , Nobody but you... "" Lớp nó biểu diễn bài này , Lan biết chắc chắn nó sẽ nhảy đẹp nhất lớp vì nó có năng khiếu múa bẩm sinh . Thầy chọn nó múa mẫu cho các bạn . Các bạn dần dần thích nó . Bạn nó toàn là con gái . Một hôm , nó kể có 1 đứa con gái trong lớp dữ lắm , Lan lo lắng , thằng bé vui vẻ :"" Bạn ấy tốt lắm , bảo vệ , giúp đỡ con .""  Lan nghĩ : "" Trời ơi , con trai của mẹ ....""
Lan nhờ người quen năn nỉ xin cho con học thêm Anh văn . Thầy rất giỏi , nghiêm khắc chỉ nhận vài đứa học trò .
Thằng bé nói :"" Thầy khó quá , còn bảo đi học là phải nghĩ đến sau này làm tổng thống , kỳ cục ...."" Vậy mà nó cũng theo học được . Chỉ vài tháng tiến bộ rõ rệt . Đặt mua hàng trên mạng bằng tiếng Anh , nó không đợi Lan viết mà nó tự giao dịch qua lại . Nghe lại các trung tâm khác dạy , nó bảo sao dạy dễ quá hèn chi học trò thi rớt .
Lan mừngr thầm :"" Vết sẹo của thầy cô trường cũ đang dần dần lành lặn . Cám ơn Thầy thật nhiều , Thầy đã thẳp lại ngọn lửa tương lai cháy trong tim thằng bé .""
Dạo này , Lan phải mang mắt kiếng mới làm việc được , ngày nào cũng gập người ngồi làm gần 10 tiếng đồng hồ từng cái móng , cả người đều đau nhức .
Lan dặn dò con :"" Mẹ chẳng có gia tài gì để lại cho con . Mẹ chỉ lo được cho con đi học thôi. Con phải học thật giỏi , không thua kém bạn bè  mới không bị khinh rẻ . Con phải tiến thân bằng việc học đừng giống ba mẹ làm việc vất vả như vầy .""
Thằng bé vẫn nói tiếng Việt , Lan thường nói với con  :"" Đợi thi xong hết , mẹ sẽ dạy con viết tiếng Việt .""
Mấy năm nay ,3 đứa con chồng đã lớn đi làm xa , thỉnh thoảng về nhà , chào hỏi Lan thân mật hơn trước . Bà Dương ít sang nhà Lan . Chắc bà cũng thấy việc Lan đi làm là đúng vì ít nhiều gì Lan cũng giúp chồng làm tròn bổn phận nuôi con khôn lớn thành tài . Những buổi họp mặt gia đình , bà tươi cười roi rói , con Lan giống ba như đúc , chồng Lan là người con hiếu thảo chăm sóc mẹ tận tình .
Thằng bé không dám ngồi máy bay , nó chưa 1 lần về lại Việt Nam . Lan mong có ngày dẫn con về thăm ông bà ngoại và gia đình . Thằng bé sẽ biết , nó còn có 1 quê hương cũng giàu và đẹp , đầy tình người như quê hương Đài Loan nơi nó sinh ra và lớn lên .
Nhất định nó sẽ tự hào với mọi người : "" Mẹ tôi là người Việt nam "" .
   Hình ảnh buổi sáng trong veo , cùng học trò hát trước mỗi buổi học lại hiện lên :
 ""  Ba sẽ là cánh chim đưa con đi thật xa . Mẹ sẽ là cành hoa cho con cài lên ngực ....""

   Xin cám ơn đất nước , nhân dân Đài Loan đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều . Xin cám ơn .